Bà Tư Hường - doanh nhân xuyên qua ba chế độ

06/03/2018 20:30

(kbchn) - Hàng năm, cứ đến những ngày đầu tháng 3, cả thế giới hướng về phụ nữ với những tình cảm biết ơn, trân trọng. Năm nay, không hiểu vì sao tôi bỗng nhớ tới bà Tư Hường, một lão doanh nhân huyền thoại sống xuyên qua ba chế độ. Có lẽ bởi gần một năm trước, khi tôi đang lên kế hoạch gặp bà thì buồn thay, lại nghe tin bà đã qua đời. Nay xin chép lại những điều mắt thấy tai nghe về bà để bày tỏ lòng kính trọng với người phụ nữ đặc biệt này.

  1. Lão doanh nhân Trần Thị Hường

Trung tuần tháng 5/2017, khi tôi đang có chuyến công cán vào Sài Gòn, bỗng nhận được tin: Bà Tư Hường, Chủ tịch Tập đoàn Hoàn Cầu, cố vấn cao cấp NamA Bank đã qua đời sáng thứ Bảy (13/5/2017) ở tuổi 81.

Bà Tư Hường không phải là người thân, cũng không phải là quan chức cao cấp nhưng quả thực tôi quá ấn tượng với bà, một lão doanh nhân sống qua ba chế độ với những thương vụ đầy ấn tượng để tạo dựng nên một đế chế khiến những người tuổi trẻ tài cao cũng phải kính cẩn nghiêng mình.

Tên thật là Trần Thị Hường, bà sinh ngày 20/4/1936 tại Bình Định, trong một gia đình đông con, nghèo khó. Hồi đó, Bình Định thuộc xứ Trung Kỳ, một xứ bảo hộ nằm trong Đông Dương thuộc Pháp. Miền Trung là xứ nghèo, đời sống kinh tế dựa vào nông nghiệp là chủ yếu, ít giao thương. Với những gia đình đông con lại càng khó khăn, bà đã có một tuổi thơ lam lũ. Không có điều kiện về kinh tế, bà chưa hết lớp 5 phải bỏ ngang, bươn chải đủ thứ nghề từ ở đợ, buôn dầu dừa, đậu phộng, nhuộm đồ, đến máy may, buôn vải, bỏ mối rượu… mưu sinh.

Sau khi lấy chồng là ông Nguyễn Chấn, hai vợ chồng bà khởi nghiệp bằng nghề may, tích lũy vốn rồi khá giả dần lên qua một số vụ mua bán đất đai. Hai ông bà có tất cả 10 người con trong đó có 3 con trai. Năm 1975, khi chính thể Việt Nam cộng hòa sụp đổ, đất nước thống nhất và mở đầu cho một thời kỳ mới lành ít dữ nhiều. Cũng chính vì dự cảm được những thay đổi lớn lao của thời cuộc nên vợ chồng bà gom tiền cho năm người con của bà di tản ra nước ngoài và sau đó định cư tại Canada. Đây hẳn là một quyết định khó khăn của người mẹ với những đứa con mình rứt ruột đẻ ra.

Năm 1979, vào thời điểm mà nền kinh tế nước nhà trở nên ngột ngạt do hậu chiến tranh và nhiều lý do khác gia đình bà Tư Hường rời Bình Định, chuyển vào Sài Gòn định cư. Tại vùng đất mới gia đình bà bươn chải mưu sinh trong một môi trường còn nhiều sự cấm đoán nhưng ít ra cũng đỡ nghẹt thở hơn chốn cũ, để rồi khi nền kinh tế thị trường được công nhận, bà trở lại làm ăn bài bản hơn. Bà cũng là một trong số những doanh nhân thành lập doanh nghiệp đầu tiên khi nhà bước bắt đầu có hành lang pháp lý.

Dẫu là người thất học, nhưng bà đã thành lập và tạo dựng nên Công ty Tập đoàn Hoàn Cầu với nhiều công ty con hoạt động ở nhiều lĩnh vực khác nhau xoay quanh hai mảng chính là bất động sản và Ngân hàng. Năm 2015, tập đoàn của bà đã nâng vốn điều lệ lên 1.170 tỷ đồng.

Năm 1995, bà mua cổ phần của Nam Á Bank rồi ít lâu sau đó làm Chủ tịch ngân hàng này. Khi cơ chế thay đổi, bà rút lui làm cố vấn cao cấp cho ngân hàng này nhưng vẫn là người có tiếng nói quyết định. Bà cũng từng điều hành một đội ngũ chuyên gia với hàng trăm người có trình độ trên đại học. Điều quan trọng hơn, bà đã tạo dựng được sự nghiệp đồ sộ là Hoàn Cầu Group với hơn 30 công ty con với hàng ngàn lao động và tổng tài sản hàng chục ngàn tỷ đồng...

Tháng 3 năm 2003, trong chuyến công tác vào Nha Trang, tôi đã được nghe một số đồng nghiệp ở báo Khánh Hòa và sau đó là anh Lương Kiên Định, Tổng biên tập Báo Khánh Hòa kể nhiều câu chuyện về bà Tư Hường. Ấn tượng bởi người phụ nữ tài ba này, tôi đã viết bài về bà. Bài được đăng trên VietNamNet, nay xin được đăng lại để cùng với bạn đọc thành kính thắp một nén hương cho nữ doanh nhân mà tôi chưa có kịp gặp mặt.

2- Kiếm 1 triệu USD và tiêu 1 triệu USD

Trong chuyến công tác về Khánh Hoà nhân dịp kỷ niệm 350 năm thành lập tỉnh, một đồng nghiệp đã kể tôi nghe câu chuyện về bà Tư Hường, một nhà đầu tư Canada gốc Việt. Bà này đã đầu tư 15 triệu USD để xây dựng Nhà máy bia Samiguel công suất 25 triệu lít/năm rồi sau đó bán lại cho chính hãng này với giá 25 triệu USD. Thương vụ này bà lãi 10 triệu USD, xem ra việc kiếm 1 triệu USD của bà Tư dễ như việc thò tay lấy một vật có sẵn trong túi.

Bằng chứng là sau đó, bà Tư Hường đã bỏ ra  5 triệu USD để xây dựng nhà máy nước giải khát Livopital công suất 5 triệu lít/năm để rồi sau đó bán lại cho một nhà đầu tư Nhật Bản với giá 17 triệu USD. Thương vụ này bà lãi 12 triệu USD. Cũng chính bà Tư đã ký hợp đồng với Công ty Yến sào Khánh Hoà, mua đứt sản phẩm yến sào của tỉnh này trong vòng 5 năm, với giá xấp xỉ 12 triệu USD. Trong vụ này, con số lời lãi chưa được tiết lộ nhưng chắc chắn cũng phải cỡ nhiều triệu USD.

Xin được nói thêm, Tư Hường quê gốc ở Bình Định, lập nghiệp ở Sài Gòn nặng lòng với quê hương, bà đã tìm về quê và đã xúc tiến một số dự án nhưng không thành. Bà vào Khánh Hoà, một tỉnh có nhiều tiềm năng, và điều quan trọng hơn là cơ chế chính sách cởi mở hơn.

Một triệu USD, theo thời giá hiện nay (làm tròn) là 16 tỷ Việt Nam đồng, một khoản tiền không nhỏ. Ngay cả phương Tây giàu có là vậy, đối với những người có trình độ chuyên môn cao cũng phải mất nhiều năm khó nhọc mới có thể kiếm được. Vậy, phải chăng các đối tác mua nhà máy của bà Tư Hường bị hớ trong vụ mua bán này? Tại sao Samiguel và Livopital đều cam chịu một giá đắt gần gấp đôi để mua lại nhà máy mà họ có thể tự làm lấy?

Trả lời câu hỏi này, một chuyên viên ở UBND tỉnh Khánh Hoà nói với tôi: ‘‘Việc lập dự án, đầu tư xây dựng nhà xưởng, mua máy móc thiết bị, lắp đặt đối các nhà đầu tư nước ngoài không khó. Cái khó là vào Việt Nam, với một hệ thống quản lý hành chính rối ren như “trận đồ bát quái” với hàng trăm loại thủ tục khác nhau mà không biết đến thời gian nào và tốn bao nhiêu tiền để vượt qua hết những cửa ải này. Thôi thì “kính chả bõ phiền” tốn kém hơn một chút, mua lại cho khỏe. Điều quan trọng là tính toán làm sao để khai thác cho có lãi’’.

Qua hai vụ mua bán trên, chúng ta thấy Samiguel và Livopital tiêu dăm ba triệu đô nghe như chơi. Thế nhưng, câu chuyện tiêu nhiều triệu đô đâu phải chỉ có ở nước ngoài. Mấy năm trước, ngành mía đường Việt Nam đã đầu tư nhà máy đường Linh Cảm (Đức Thọ - Hà Tĩnh) với tổng số vốn đầu tư (làm tròn) là 140 tỷ đồng. Sau khi khánh thành, nhà máy chạy được 1 tuần rồi hết nguyên liệu. Lý do: trồng mía trên ruộng không hiệu quả bằng trồng lúa và các loại hoa màu khác. Hơn một năm sau ngày lễ khánh thành cũng là một năm máy móc nhà máy được đắp chiếu nằm im.

Bộ Nông nghiệp và phát triển nông thôn quyết định cho nhà máy này ‘‘nhổ neo’’ vào Trà Vinh. Dĩ nhiên, chi phí cho việc nhổ neo nhà máy và tái thiết ở Trà Vinh cũng tốn không dưới 1 triệu USD. Theo thông tin của riêng mà chúng tôi có được, nhà máy này hiện nay cũng đang ở trong tình trạng sống dở chết dở. Số lỗ luỹ kế trong mấy năm qua nay cũng đã lên đến vài ba triệu đô.

Trên đây chỉ là một ví dụ nhỏ của việc tiêu 1 triệu USD của người Việt Nam. Nhìn rộng hơn, những mẩu chuyện đại loại như vậy không phải là khó kiếm. Xin được nêu một ví dụ tổng quát: Trong năm 2002, tổng số vốn trong nước đầu tư cho hệ thống cơ sở hạ tầng thuộc ngành giao thông vận tải cũng xấp xỉ 1 tỷ USD. Cứ theo như cách tính thông thường về sự thất thoát vốn ở lĩnh vực này đã từng được nói nhiều lần ở diễn đàn Quốc hội, tính khiêm tốn với tỷ lệ 30%, tổng số vốn thất thoát sẽ là 300 triệu USD. Trong hàng trăm triệu USD thất thoát, chưa thấy một ai phải chịu trách nhiệm cá nhân về sự thất thoát đó.

Tiếng là nước nghèo nhưng việc kiếm 1 triệu USD ở Việt Nam là không quá khó và tiêu 1 triệu USD cũng nhẹ như lông hồng. Xem ra, chuyện làm ăn ở Việt Nam cũng đâu có kém nhiều so với các nước khu vực. Thế nhưng, người ta vẫn xếp Việt Nam vào trong số những nước nghèo nhất thế giới. Phải chăng, bên cạnh việc kiếm 1 triệu USD không khó, chúng ta tiêu 1 triệu USD cũng quá dễ. (03/2003)

  1. Lần theo di sản của bà Tư Hường

Trung tuần tháng 10/2017, theo lời mời của anh Nguyễn Đức Chi, tôi cùng hai ông bạn là Nguyễn Quốc Hoài và Hoàng Anh Tuấn đã có chuyến đi vào Nha Trang. Sau khi lấy phòng nghỉ ở Cam Ranh Riviera thuộc khu Bãi Dài Cam Ranh, chúng tôi chạy thẳng về Diamond Bay, nơi đó có sân golf 18 hố được xây dựng thuộc vào loại sớm nhất ở tỉnh Khánh Hòa.

Chỉ mất độ vài chục phút chạy xe hơi từ Bãi Dài, đến đoạn đường được mệnh danh là một trong những cung đường đẹp nhất Việt Nam với một bên là đồi núi, một bên là vịnh Nha Trang, khu Diamond  Bay nổi bật với những hàng dừa xanh ngắt hai bên đường được trồng và chăm sóc một cách bài bản. Diamond Bay Resort & Golf là sân golf 18 lỗ được khai trương từ năm 2010. Sân có diện tích trên 76ha được thiết kế bởi kiến trúc sư nổi tiếng người Mỹ Andy Dye, đi kèm là khu club house với với phòng spa, massage, phòng tập aerobic, proshop, nhà hàng, quầy bar, hồ bơi rất sang trọng.

Bao quanh sân golf là khu lưu trú nghỉ dưỡng gồm 145 villa cao cấp có sân vườn cũng như hồ bơi thư giãn. Điều đáng nói là trong 145 biệt thự cao cấp đó, có hơn chục cái dưới chân núi đang xây dang dở và bỏ hoang từ nhiều năm nay. Đây có thể là sai lầm của người làm quy hoạch hoặc người làm thị trường nhưng dẫu sai lầm từ đâu đi chăng nữa thì hậu quả là chủ đầu tư phải chịu.

Khi nghiên cứu về các doanh nhân thành đạt, tôi mới phát hiện thấy một điều khá thú vị là, dẫu họ có giàu có đến đâu thì trong sự nghiệp vẫn có một số sai lầm. Những sai lầm đó có thể nhiều hoặc ít, quy mô to hoặc nhỏ nhưng hầu như ai cũng vướng phải. Những biệt thự bỏ hoang ở Diamond Bay là một trong những sai lầm của bà Tư Hường chăng?

Ngoài golf, du khách đến với Diamond Bay còn có thể tham gia các môn thể thao trên biển như bóng chuyền bãi biển, đạp thuyền, jetski, cano dù kéo, lặn biển… xua tan muộn phiền để hoà quyện trong phút giây tuyệt diệu của cuộc sống. Thật khó hình dung, ở một khu du lịch sang trọng tầm cỡ quốc tế lại được gây dựng bởi một người phụ nữ chân quê với 10 người con lam lũ một thời.

Kết quả hình ảnh cho Quần thể du lịch Diamond Bay Resort & Golf

Quần thể du lịch Diamond Bay Resort & Golf là sự hài hoà giữa núi, đồi, biển, suối, sông và đồng bằng tạo nên nhiều cảnh quan hấp dẫn và thơ mộng trong khí trời quanh năm ôn hoà. Thêm vào đó, khu lưu trú nghỉ dưỡng theo chuẩn 4 sao và khu resort 334 phòng tại Diamond Bay Resort & Golf sẽ là điểm đến lý tưởng cho các cặp vợ chồng trẻ đi hưởng tuần trăng mật hay cho những du khách muốn ẩn mình trong sự tĩnh lặng của thiên nhiên và cho cả những ai yêu thích sự lãng mạn, mong muốn được sống gần biển cả bao la, non nước hữu tình.

Diamond Bay Resort & Spa được xây dựng theo tiêu chuẩn quốc tế 5 sao cùng phong cách kiến trúc sang trọng, đặc sắc và giá cả cũng khá đặc sắc... sang trọng. Là người mê golf, nên chúng tôi ra sân để so gậy và thử cảm giác mới ở một sân cỏ ven biển đầy nắng và gió. Đó cũng là lúc mà tôi có thời gian để suy ngẫm về một con người đã trải qua một thời hàn vi lam lũ kéo dài, để rồi khi đất nước mở cửa, đã nhanh chóng bật dậy, chinh phục thương trường, tạo dựng nên một sản nghiệp đồ sộ, sang trọng và tận hưởng cuộc sống như một nữ hoàng.

Bước ngoặt trên con đường kinh doanh của gia đình bà Hường là giai đoạn đất nước mở cửa những năm đầu thập niên 1990. Năm 1991, bà Tư Hường thành lập Công ty TNHH Sơn Hải tại Gia Lai, là một trong những công ty tư nhân đầu tiên hoạt động khai thác, buôn gỗ. Năm 1993, Công ty Trách nhiệm hữu hạn Hoàn Cầu ra đời với vốn 193 tỷ đồng do bà Tư Hường làm Chủ tịch Hội đồng thành viên.

Với việc khuyến khích đầu tư nước ngoài vào Việt Nam, bà Hường thành lập công ty kinh doanh một số ngành hàng, đầu tư xây dựng, vận hành rồi tìm đối tác nước ngoài để chuyển giao như câu chuyện mà tôi đã viết ở phần trên.

Dẫu là người ít học, lại sống trong môi trường chật chội nhưng bà Tư Hường đã tỏ ra hơn người với tư duy nhanh nhạy và đón đầu xu thế. Nắm bắt được tâm lý các nhà đầu tư nước ngoài ngại thủ tục hành chính, thường chọn cách mua lại công ty có sẵn thay vì xây dựng từ đầu, bà Tư Hường đã làm tất cả những phần việc đó, một kiểu kinh doanh không giống ai.

  1. Hội nhập rất nhanh ở tuổi thất thập

Như đã nói ở trên, bà Tư Hường khởi nghiệp từ buôn thúng bán mẹt ở chợ, vào độ tuổi U70 bà đã thành công với những thương vụ lớn và tạo dựng được tài sản cả trăm triệu đô, tưởng như đó cũng là ước mơ của hàng triệu người, nhưng bà chưa có ý định dừng lại ở đó.

Năm 2008, bà Tư Hường và Tập đoàn Hoàn Cầu của bà đã đưa cuộc thi Hoa hậu Hoàn Vũ thế giới về tổ chức tại Nha Trang thông qua lời mời tài trợ của hoa hậu quý bà Đoàn Thị Kim Hồng. Cũng cần phải nói thêm, với các nước phát triển, những cuộc thi sắc đẹp bao giờ cũng là một sự kiện lớn, là cơ hội để các doanh nghiệp, các đơn vị tổ chức quảng bá thương hiệu của mình ra công chúng. Đương kim Tổng thống Mỹ Donald Trump là người từng được nổi tiếng thông qua việc tổ chức những cuộc thi như vậy.

Hoa hậu Hoàn vũ (Miss Universe) là một trong những cuộc thi sắc đẹp quốc tế lớn nhất thế giới được tổ chức hàng năm. Cuộc thi được bắt đầu vào năm 1952 do công ty thời trang Pacific Mills ở California sáng lập. Cuộc thi này thuộc về Kayser-Roth, sau đó là của Gulf and Western Industries trước khi nhường lại cho Donald Trump vào năm 1996.

Bà Tư Hường và Tập đoàn Hoàn Cầu của bà đã đưa cuộc thi Hoa hậu Hoàn Vũ thế giới về tổ chức tại Nha Trang

Cùng với các cuộc thi Hoa hậu Thế giới (Miss World), Hoa hậu Quốc tế (Miss International) và Hoa hậu Trái Đất (Miss Earth), Hoa hậu Hoàn vũ là một trong những cuộc thi sắc đẹp thường niên lớn nhất thế giới. Để đưa được cuộc thi này về Nha Trang, Tập đoàn Hoàn Cầu của bà Tư Hường đã phải gấp rút hoàn thiện tổ hợp giải trí Diamond Bay trong vòng 6 tháng và giải ngân một số tiền khổng lồ.

Cũng cần phải nói thêm, vào thời điểm đó nền kinh tế thế giới đang rơi vào khủng khoảng tài chính nghiêm trọng, việc một doanh nhân Việt đưa cuộc thi hoa hậu Hoàn Vũ về Việt Nam đã tốn không ít giấy mực của báo chí.

Để cuộc thi về với Việt Nam lần đầu tiên và thành công, gia đình bà bỏ ra 65 triệu USD đầu tư vào Diamond Bay trong đó 45 triệu USD xây dựng công trình và 20 triệu USD chi trả cho hoạt động tổ chức sự kiện, mời Lady Gaga tới biểu diễn, vé máy bay và chi phí sinh hoạt của thí sinh.

Dẫu với những khó khăn chồng chất phải vượt qua nhưng cuối cùng cuộc thi Hoa hậu Hoàn vũ đã thành công trên nhiều phương diện.

Á hậu thứ hai trong cuộc thi năm đó là Dương Trương Thiên Lý (sinh 10/6/1989) đã được lựa chọn trở thành đại diện của Việt Nam tham dự cuộc thi Hoa hậu Thế giới năm 2008 tại Johannesburg - Nam Phi. Tháng 8/2011, Thiên Lý kết hôn cùng doanh nhân Nguyễn Quốc Toàn, con trai lớn của bà Tư Hường, người hiện đang kế nhiệm bà làm Chủ tịch của Nam Á Bank.

Thương hiệu Diamond sau này được Tập đoàn Hoàn Cầu khai thác thêm với dự án Diamond Bay Golf & Villas, Diamond Bay Resort & Spa, Diamond Bay Resort II. Diamond bay với những công trình kiến trúc đẹp, dịch vụ sang trọng, thương hiệu tốt là một trong số di sản của Bà Tư Hường đã thay đổi bộ mặt thành phố biển Nha Trang.

Không chỉ ở Nha Trang, Tập đoàn Hoàn Cầu của bà còn đầu tư hàng loạt công trình mang lại sự thay đổi về bộ mặt cho các địa phương như: Đà Lạt, Bình Định, Đồng Nai, Sài Gòn, Bến Tre...

Đặc biệt, ở Nam Sài Gòn, tập đoàn Hoàn Cầu của bà Tư Hường đã đầu tư siêu dự án Diamond City là khu phức hợp dịch vụ thương mại và căn hộ cao cấp liền kề Phú Mỹ Hưng. Có quy mô 14 ha với vốn đầu tư 600 triệu USD. Diamond City được đánh giá là khu đô thị kiểu mẫu tại Nam Sài Gòn gồm 6 tòa tháp căn hộ cao cấp cao 27-36 tầng; 2 tòa tháp trung tâm thương mại, dịch vụ cao 3 tầng và 38 tầng; 2 tòa tháp cao ốc đa chức năng 20-30 tầng;  Quảng trường giải trí và công viên nước : 3 hecta, cùng với đó là công viên hành lang rộng 3 hecta.

  1. Để lại một huyền thoại

Cuối tháng 1/2018, chúng tôi lại có dịp lên Đà Lạt dự giải golf với Hội Golf tỉnh Lâm Đồng. Ông Nguyễn Tạo, phó trưởng đoàn đại biểu Quốc hội tỉnh Lâm Đồng, một tay golf từng là người quen của bà Tư Hường bảo: Bà Tư Hường đầu tư khá nhiều ở Đà Lạt, toàn là những dự án du lịch nổi tiếng: khách sạn 5 sao King Palace resort, Đà Lạt Palace, cung điện Hoàng Gia, khu du lịch Ba Hồ …

Với vai trò là Chủ tịch Hội đồng thành viên, bà Tư Hường đã có chiến lược đưa Hoàn Cầu trở thành tập đoàn đầu tư đa ngành hàng đầu Việt Nam, kinh doanh về các lĩnh vực: Bất động sản, du lịch – khách sạn, tài chính ngân hàng, truyền thông – quảng cáo và Giáo dục y tế. Trong đó, bất động sản được xác định là lĩnh vực kinh doanh trọng yếu. Các dự án của bà triển khai ở nhiều nơi trong cả nước, nhưng lớn nhất vẫn là Nha Trang.

Diamond Bay City là một quần thể du lịch, nghỉ dưỡng - giải trí quy mô đẳng cấp quốc tế có tổng vốn đầu tư dự kiến 4 tỷ USD. Với diện tích 300ha, toạ lạc bên vịnh Kim Cương, trên đại lộ “vàng” nối liền sân bay Cam Ranh và Thành phố Nha Trang và là một trong những Vịnh biển đẹp nhất thế giới được Unesco công nhận.

Diamond Bay City khi hoàn thành sẽ là thành phố nghỉ dưỡng trên biển đẹp với trên 15 resorts, hơn 15.000 phòng khách sạn, căn hộ resort và 4.000 biệt thự trên biển, với nhiều kiến trúc hiện đại, độc đáo, bao gồm cả casino khi được Chính phủ cho phép và nhiều tiện ích khác như trung tâm thương mại, bệnh viện, trường học khu vui chơi giải trí... Diamond Bay City là một thành phố Dubai thu nhỏ của Châu Á tại Nha Trang.

Ông Tạo kể: Chưa thấy một người phụ nữ nào yêu con người và yêu công việc như bà Tư Hường, bà đã trút hơi thở cuối cùng bên bàn làm việc. Đó là người phụ nữ nhân hậu và vĩ đại.

Là một người  được sinh ra trong một gia đình nghèo khó, sau hơn nửa thế kỷ kinh doanh, tích lũy của cải đã xây dựng được khối tài sản khổng lồ trải rộng trên nhiều tỉnh, thành trong cả nước. Hơn ai hết, bà Tư Hường thấu hiểu được tầm quan trọng của việc học hành, tích lũy kiến thức, bà luôn mong mỏi được đóng góp cho quê hương phát triển. Chính vì thế, bà đã quyết định đầu tư vào ngành giáo dục ngay tại quê hương của mình.

Trường Đại học Quang Trung là một trong những trường đại học lớn tại khu vực miền Trung được thành lập năm 2006 đa dạng ngành nghề đào tạo từ dạy nghề, trung học nghề, cao đẳng đến đại học. Hiện nay, Trường Đại học Quang Trung đang có hàng ngàn sinh viên đang theo học. Với lĩnh vực y tế, Hoàn Cầu đầu tư vào Trung tâm Y khoa Saint Luke tại Tp. Hồ Chí Minh.

Bà Tư Hường nổi tiếng trên thương trường nhưng vô cùng kiệm lời với truyền thông. Đến nay vẫn chưa có số liệu chính thức và thống kê được chính xác tổng số tài sản của bà, cũng như của từng người trong gia đình bà. Nhưng nhiều người vẫn tin rằng trước khi qua đời, bà Tư Hường là một trong những người giàu nhất Việt Nam. Hiện các con của bà chia nhau quản lý tài sản của gia đình và là người kế thừa xuất sắc di sản của mẹ để lại.

Trong một lần hiếm hoi trả lời phỏng vấn của BBC rằng sự nghiệp có được có phải nhờ quen biết giới quan chức, bà Tư Hường cho biết không lợi dụng ai và tự đi bằng đôi chân của mình, khẳng định sản nghiệp được gây dựng bấy lâu nay đều nhờ công sức của bà mà có.

Khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng, nay bà Tư Hường đã sở hữu trong tay tập đoàn tổng tài sản lên tới hàng chục ngàn tỷ đồng, số lượng người lao động đang làm việc cho các dự án, công trình và khách sạn, khu du lịch của bà Tư Hường đã lên đến hàng chục ngàn người. Trong đó, rất nhiều người chưa từng làm việc với bà Tư Hường nhưng vẫn đều biết về hình ảnh một người phụ nữ chân chất, hiền từ nhưng đầy quyết đoán.

Bà cũng được giới doanh thương kính trọng vì luôn giúp đỡ mọi người khi gặp hoạn nạn và hỗ trợ các doanh nhân khác khởi nghiệp. Giờ đây bà đã đi xa nhưng những trọng trách ở tập đoàn Hoàn Cầu và Nam Á Bank đều do con cái bà gánh vác. Chủ tịch của Nam Á Bank hiện do ông Nguyễn Quốc Toàn đảm nhận. Các vị trí khác do con trai là Nguyễn Quốc Mỹ và Nguyễn Thị Xuân Loan chi phối.

Là người có hơn mười năm nghiên cứu về các doanh nhân Việt, nhưng người đã từng đi xuyên qua ba chế độ và đạt được những thành tựu to lớn như bà Tư Hường thật không mấy ai làm được.

3/2018

(0) Bình luận

Bài viết chưa có bình luận nào.

lên đầu trang