Posted on Tháng Tám 6, 2012 by amaritx
Trong đạn lửa, người lính cần gì nhất? Có lẽ không chỉ là lương thảo, đạn dược. Khi đối mặt với kẻ thù, mỗi một đấng mày râu cần nhất là sự tin tưởng tuyệt đối về hậu phương, về lòng chung thủy của vợ, của ý trung nhân. Cứu ta ra khỏi chết chóc không phải là thắng lợi của vũ khí, mà chính là một chữ Tín lắm khi không thể lý giải rành rẽ được.
Nhà thơ Xô viết Konstantin Simonov (1917-1979) đã viết rất hay về điều đó trong khúc tuyệt tình Đợi anh về tặng nữ nghệ sĩ Valentina Serova.
“Đợi anh, anh sẽ về, Hãy đợi chờ anh nhé. Hãy đợi, mặc dầm dề Mưa giăng buồn tái tê, Hãy đợi, mặc tuyết giá, Hãy đợi, dù nắng nôi, Dù mọi người hết đợi, Hôm qua quên lãng rồi. Hãy đợi, dù xa ngái Chẳng tới một dòng thư,
Hãy đợi, dầu tất cả Đã chán chê đợi chờ. Đợi anh, anh sẽ về, Chớ mong chi điều phúc Cho tất cả ai người Nghĩ giờ, quên phải lúc. Dù con ta, mẹ ta Đều tin rằng anh chết, Dù bạn chờ đã mệt, Bên bếp lửa quây quần Sẽ cạn men rượu đắng Tưởng niệm một linh hồn…
Đợi anh. Và cùng bạn Chớ nâng ly vội vàng. Đợi anh, anh sẽ về, Chẳng xá gì chết chóc. Mặc ai đó không ngờ, Thốt lời: May được thoát!
Không đợi, làm sao biết Giữa bão đạn mưa bom Bằng mong ngóng chờ trông Em cứu anh khỏi chết. Anh nhờ đâu sống sót, Mỗi hai mình hiểu thôi, Chỉ vì em biết đợi Khác ai ai trên đời…
Làm sao anh khỏi chết? Đơn giản thôi em ơi, Bởi không có ai người, Biết như em chờ đợi...”.
Đợi anh về là một bài thơ rất hay về tín nghĩa thời chiến. Nhưng cũng có những bài thơ hay khác chung một chủ đề. Thí dụ như bài thơ Xôviết sau đây, của một nhà thơ dân tộc Tarta ít người, một liệt sĩ tên là Musa Dzhamil (1906-1944). Nhan đề bài thơ là Gửi người thương. Bài thơ như sau:
“Cũng có thể sau nhiều năm dằng dặc, Chẳng có thư từ tin tức về anh, Bụi nhòa lấp dấu bàn chân anh bước, Lối anh qua cỏ mọc rậm rì xanh.
Cũng có thể, y phục đen, bất chợt, Anh buồn rầu hiện giữa giấc mơ em, Rồi khoảnh khắc anh hôn em vĩnh biệt Cứ dần dà năm tháng chìm quên.
Như số phận đã sắp bày định đặt Cảnh đợi chờ căng thẳng nặng nề sao! Nó luôn cố bắt em tin, luôn nhắc: Anh không còn, anh đã mất từ lâu!
Để tình em dần cạn. Nhưng anh Chắc chẳng yêu được ai nhiều đến thế. Liệu trong ký ức em hằng giữ Có lần nào anh sẽ phải ra đi?
Chỉ khi đó, chỉ đúng giây phút đó, Lúc muôn đời anh phải tách rời em, Cái chết mới đánh bại anh vĩnh viễn, Cướp mất của anh lối trở về nhà.
Khi em vẫn đợi chờ, anh rất mạnh, Cái chết kiềng anh khắp mọi chiến trường Tình em là lá bùa hộ mệnh, Gìn giữ anh trên mọi nẻo đường.
Dẫu anh ngã, nhưng lời thề quyết thắng, Trọn đời mình, anh ghi khắc muôn năm. Bởi chắc em sẽ lặng nhìn trách móc, Nếu anh về, khi chưa hết xâm lăng.
Đường anh đi, gập ghềnh, xa lắc, Nhưng em hãy hy vọng, hãy yêu anh, Anh sẽ về, tình em là bảo vật Gìn giữ anh trên mọi nẻo quân hành…”
Amari TX (st)