Theo tìm hiểu, ông Gs Trần Chung Ngọc nầy năm nay đã ngoài 83 tuổi. Ông không đụng đến thịt động vật cách nay đã mấy mươi năm. Hằng ngày ngồi Thiền, thực tập dưỡng sinh để đề kháng bệnh tật, duy trì sức khỏe nhằm kéo dài tuổi thọ hơn nữa.
Ông ấy không từng can lụy đến bất kỳ một hình pháp phạm luật nào nơi quốc gia ông đang sinh sống: Hoa Kỳ. Ông làm nghề dạy học và đóng thuế hữu hiệu trong việc góp phần phát triển quốc gia sở tại. Về hưu, ông có đầy đủ phương tiện tài chánh trong việc giải quyết đời sống của một người già.
Tuy không “lao động” nơi xã hội theo luật định cho tuổi hưu trí, người ta thấy ông vẫn liên tục làm việc bằng tư tưởng qua ngòi bút để “giải hoặc” (giải tỏa, phanh phui, lột trần những điều hư cấu, phản thực tế; những điều bịa đặt mê muội, huyển hoặc; những điều bị bóp méo, bưng bít, lạc dẫn v.v…) những điều ngược lẽ tự nhiên, ngược tâm đạo đức, ngược những thực tế của lịch sử khi nó đã từng gây ra những điều trái ngang, tàn bạo đày ải con người từ tâm hồn lẫn thể xác qua nhiều cương thổ địa dư và những chủng tộc dị biệt đang hiện diện nơi hành tinh tuyệt đẹp, nhưng cũng lắm điều đau thương vô đạo là trái đất mà ta đang sống.
Phải nói, xem ra quãng đời còn lại của ông, ông đã dành trọn nó trong việc “giải hoặc” những điều phi luân, nghịch lẽ đạo đức qua các lĩnh vực như lịch sử, tôn giáo, chính trị, khoa học, xã hội, kinh tế, chính trị, dân sinh, nhân quyền v.v… nói chung là Văn Hóa.
Trong những chủ đề, người ta thấy ông thường hay sưu tầm, nghiên cứu, đối chiếu, tổng hợp, để rồi dịch thuật, biên khảo, trích dẫn, nhận xét, phê bình v.v… mà ra vẻ ông thường hay xoáy sâu để “giải hoặc” vào những định chuẩn Kitô giáo qua Kinh Thánh, và cấu trúc điều hành của cái “giáo hội hoàn vũ” Vatican La mã mà nó có liên lụy đến những trang “vong quốc sử” của xứ sở Việt Nam.
Với tuổi già ngoài 83, phải nói ngay, thật là hiếm hoi khi có một cụ già như thế mà hằng ngày ông vẫn còn ngồi vào Conputer viết liên tục những bài khảo luận giá trị lưu lại cho đời. Tôi thấy rằng, ông ấy viết, dẫn, dàn trải, bố cục để lý luận, lẫn cách hành văn là vô cùng sắc bén, có sức thuyết phục rất cao, khó ai có thể dễ dàng bác bỏ.
Điều lý thú, qua nhiều bài viết, ông thường hay mạnh dạn thách đố thẳng thừng: “nếu ai không đồng ý thì hãy giơ tay”. Vậy mà, đâu thấy ai ra mặt phản biện lịch sự, trí thức để bác bỏ được những điều mà ông già ngoài 80 Trần Chung Ngọc đó đã hạ bút, ngoài những chuyện chửi rủa phi văn hóa, vô giáo dục, kệch cỡm hơn nữa là rinh cái bung xung CS ra để phủ đầu như những thứ giá trị được bày ra ở giữa chợ trời, hoặc garage sale.
Tệ hơn thế nữa, khi không thể phản biện gì được với cụ già Trần Chung Ngọc đó, có một vài người đã làm gì? Họ tiểu nhân dễ sợ là viết giăng lên các diễn đàn điện tử những lời “sủa sả” (từ mà ta hay gặp ở quyển Kinh Thánh!) rằng là ông Trần Chung Ngọc bị “liệt”, chân tay bị “run” cho nên “không ngồi Computer viết được nữa” v.v… Nhưng, điều bật ngửa là sau đó cho đến nay, độc giả cứ vẫn được đón đọc những thiên khảo cứu giá trị của ông.
Cộng đồng (thực ra “cộng đồng” là không đúng, mà chỉ hiếm hoi dăm 3 người Việt gốc mít da vàng) Kitô hữu hăm he đòi kiện ông già Trần Chung Ngọc về việc tại sao ông dám đụng tới Chúa, đụng tới Kinh Thánh, và đụng tới cấu trúc giáo đô Vatican của họ. Nhưng, những điều đe dọa kiện tụng như vậy, thấy rằng không thể làm cho chánh án của một phiên tòa nào có thể gõ được búa. Nghĩa là, điều đó nhất định bất khả thi!
Ở những bối cảnh nêu trên, bao trùm xung quanh về ông Gs già Trần Chung Ngọc, tôi nghĩ rằng vị Chúa có thực sự linh thiêng thì vị Thượng Đế đó đã vô cùng quanh minh chính đại. Tại sao?
Chúa nghĩ: Ta sẽ cho Trần Chung Ngọc có sức khoẻ và trí tuệ thật bền lâu. Để chi? để Trần Chung Ngọc mặc nhiên thay mặt cho ta mà “giải hoặc” những vô số chuyện mà đám phàm phu tục tử đã dám qua mặt, dám lợi dụng trắng trợn danh nghĩa của ta mà bày ra đủ thứ chuyện cuồng tín, độc tài, tàn bạo v.v… làm khổ sở lương dân khắp nơi trên hoàn vũ xưa nay qua nhiều.
Chúa phán thêm: Ta đã quan phòng, bảo vệ lẫn ban bố sức khoẻ và trí tuệ cho rất nhiều Trần Chung Ngọc trước đây rồi. Giời đây, ta cũng ban cho ngươi khả năng và chí khí y như vậy.
Chúa rất nhân từ, công tâm và vui vẻ.
Trân trọng,
Trần Quang Diệu