KBCHN: Ông Đại tóe Trương Như Phùng, người ngày 30 tháng 4 năm 1975 trao bao bố tiền 13 triệu tiền VIệt Nam cho ông Thiếu tá Lê Văn Sanh em rể "Mi mang số tiền này về cho Mệ hỉ, Nói với Mệ tau phải chạy trốn VC" (Đ/T tiền đâu mà nhiều như răng thế hỉ?) Qua Mỹ ông làm Chủ tịch Hội Cựu Chiến Sĩ muôn năm không bầu bán. Cuối cùng, ông giữ chức vụ Chủ tịch Uỷ Ban Vệ Chính Nghiã (Cờ Vàng) cũng không thèm bầu luôn cho tiện sổ sách. Không biết ông bảo vệ ra răng, bữa ni ông gửi lên mạng đăng thông điệp "thành tích" xin lỗi luật sư Hoàng Duy Hùng về tội "không vú" (Vu Khống) luật sư Hoàng Duy Hùng, nghị viên đơn vị F. Xin lỗi rỗi ông cũng làm ơn dẹp cái UBBVCN cho bà con nhờ. Xin lỗi xong coi như mất mother cái chính nghiã rồi còn gì nữa mà giữ.
Kính thưa Qúy Đồng Hưong.
Tôi Trương như Phùng trân trọng thông báo đến Qúy Đồng Hương diển tiến vụ kiện LS Al Hoang Duy Hùng kiện tôi Thỉnh Nguyện Thư số 1013006 ngày 17/04/2012 tại tòa # 3 Harris County Texas.
Sau khi nhận được trát tòa tôi nhờ LS Peter Bennett (LS bị cáo) trình tòa phản biện những cáo buộc của LS Al Hoàng.
Sau khi nhận tài liệu, LS Al Hoàng điện thoại với LS Peter Bennett yêu cầu Tôi thông báo đến Qúy Đồng Hương như sau;
a) Cá nhân Tôi không hế hay biết gì đến LS Hoàng Duy Hùng có tham dự lể kỳ niệm 15 năm bang giao giửa Hoa Ký với CSVN hay không.
b) Cá nhân tôi không hề hay biết gì LS Al Hoàng có nhận số tiền Fund 363.000 do chính quyền trợ cấp hay Bào IKE hay không.
Theo lời đề nghị của LS Al Hoàng với Luật Sư Chúng Tôi, LS Al Hoàng sẽ hủy bỏ vụ kiện và không có điều gì bắt buộc ( I argree to pass this motion to dissmìss and motion for sanction)
Biên bản bản cam kết agreement cố 101 3008 có chữ ký ngày 26/06/2012 của đôi bên Luật Sư
LS Hòang Duy Hùng có điện thoại với tôi thông báo sẽ hủy bỏ vụ kiên và mời Tôi đến nhà LS Hoàng Duy Hủng vì hai nhà chỉ cách 10 phút lái xe.
Giửa Tôi và LS Hoàng Duy Hùng suốt trên 30 năm qua đã cúng sát cánh bên nhau chống cộng, nhiều lẩn cùng đi chung xe về Thủ Đô Hoa Thinh Đốn và sang California biểu tình chống cộng.
Thâm tình ấy không thể nào quên được !
Trân trọng.
Trương Như Phùng