Sáng nay không nói nhớ ai hơn, nói Ngoại mà thôi, em giận hờn!
Ngoại đã “trùm” em trong nhớ…lắm, với em, anh vẫn nói anh…hôn!
Ôi em thơm ngát mây vầng trán, em cũng thơm lừng vai áo hoa…
Nếu vẫn ngày xưa, non nước cũ, anh hôn em ở trước hiên nhà!
Đôi khi, em thấy…thơ như thẩn, cũng tại vì em…hương gió bay.
Cũng tại…vườn cau hồi Ngoại sống, anh thường đi dạo…nhớ em sao!
Em à, mai mốt, mốt mai nghe, một chuyến Tây Ninh anh trở về,
dưới núi Bà Đen anh sẽ nói: “Trọn Đời Anh Chỉ Nhớ Thương Em!”.
Ôi chao! Lúc đó Ngoại làm sao? Có trở mình, lăn, mắt có chao,
có thấy nhói gan “thằng cháu bạc, té ra thơ nó thơ-lang-thang!”.
Em ơi, lúc đó, bao giờ nhỉ, tóc bạc người ta có trở xanh?
Lòng bạc người ta rồi sẽ đỏ? Và em…lúc đó hết hờn anh?
Nhìn ra biển biếc: Hoàng Sa mất. Ngó, kiếm Trường Sa, mây phớt qua…
Còn lại, trời ơi, còn lại, đó : vườn xưa xanh ngắt cỏ Cần Sa!
Trần Vấn Lệ
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn