Tản mạn với vài người lớp trước - thời VNCH


 

 

          Người ta bảo xấu che, tốt khoe quả đúng như vậy. Mấy ông tướng tá VNCH quả là những người có cái bản chất thích khoe khoang, kể cả khoe  những cái chiến tích không mấy vẻ vang của mình. Nhưng lại giấu nhẹm những chiến công đầy tội lỗi và chiến bại cay đắng ngày xưa.


          Chuyện cũng chẳng có gì đáng để ý, vì những cái tư tưởng này đâu có đáng để chín mươi triệu dân trong nước quan tâm. Nhưng sao dân cày tui lại thấy ngứa mắt, ngứa tay muốn viết vài lời để tỏ bày tâm ý cùng các vị.


          Từ khi mạng Internet thịnh hành ở Việt Nam, thì chỉ vào Google là ta có thể tìm hàng loạt các bài viết, các tranh ảnh về các bài viết “tự sướng” của các vị, những bài viết mà hầu như ngoài ý khoe khoang quá khứ và tỏ cái hận thù bằng các thô từ tục tĩu ra, chẳng thấy đem lại một cái ích gì cho dân tộc cả.


          Gần đây, một loạt bài viết và hình ảnh của các báo hải ngoại lại đăng tải một số bài của các vị tướng tá từng bị bắt và đi học tập cải tạo, ở các trại như Bù Gia mập (ông TU. Nguyễn Ngọc lập kể), các trại ở Thanh Hoá, Sơn Tây (KBCHN đã từng đăng các kỳ trước...). Thôi thì nói xấu đủ kiểu về chế độ nhà tù của CS.


          Nhìn những hình ảnh các vị ngồi ở trần trong lán, có trái cây của người nhà đến thăm, và những nụ cười của các vị ai dám bảo đó là ở tù. Cái tàn ác đối vói tù nhân là như thế chăng ? Trong những năm 1976-1979 chúng tôi, những người dân bình thường, những thanh niên xung phong đi khai hoang vỡ hoá còn cực hơn các vị nhiều. Sắn không có mà ăn đừng nói chi đến cơm, rau rừng không không kịp mọc, cá suối bắt sạch trơn, nhưng vẫn không đủ mà ăn. Ở tù như các vị được ăn vài cộng ra má rừng là đã sướng lắm rồi.


          Tôi dám cam đoan các vị, sẽ chẵng có một vị nào từ trong trại cải tạo của CS mà đưa một hình ảnh về những thủ đoạn tra tấn của CS. Nếu có tôi phục sát đất. Nhưng tôi dám chắc các trại tù VNCH tra tấn tàn ác với tù binh CS thì trên các trang mạng có đầy. Người tù bị bẻ 9 cái răng vẫn còn đó. Người cai ngục bẻ 9 cái răng của ông Tằng vẫ còn đây. Ai dám bảo là bịa đặt


          http://dantri.com.vn/c20/s20-442943/toi-biet-on-ong-tang-da-tha-thu-cho-toi.htm


Những chiếc đinh trong thân thể của người tù CS ngoài Phú Quốc vẫn còn kia, sao các vị không kể ra mà toàn kể chuyện khổ của của các vị. Nhưng xem ra ai độc ác hơn ai, chắc các vị cũng rõ hơn tôi.


          Chuyện ông Nguyễn Ngọc Lập đã từng làm phòng tâm lý cghiến, phòng nghiên cứu binh thư ? rồi cũng bị đi cải tạo (đi tù). Nhưng theo ông kể thì chắc là gian khổ lắm.

          Vâng, các ông bị bắt đi cắt tranh để lợp nhà. Quá khổ với một sỹ quan quân lực VNCH đúng không. Vì các ông sướng quen rồi, đi lao động chịu sao nổi. Rồi CS bắt các ông đi xăm mìn chứ gì. Và các ông sợ chết nên tìm mọi cách để trốn tránh. Vậy cho dân cày hỏi, mìn đó ai cài ? CS ư ? hay các ông cài, rồi các ông không gỡ để lại hậu quả là dân hơn 1/3 diện tích miền Trung vẫn còn bom mìn, và phái mất 300 năm nữa Việt Nam mới hết bom mìn. Kể từ khi chiến tranh kết thúc, ở sáu tỉnh miền Trung Việt Nam ô nhiễm bom mìn nặng nhất cả nước này, bom đạn, rocket và mìn sát thương đã lấy đi cuộc sống của hơn 10.500 người và làm thương hơn 12.000 ngườiVậy các ông định phủi hết trách nhiệm cho sao ?


          Các ông về Đông Hà, Cam Lộ, Quảng Trị, Triệu Phong, Nam Đông, A Lưới, Hương Trà, Hoà Sơn, Thượng Đức, Bình Sơn, Mộ Đức, Đức Phổ ... mà xem những người cụt tay, cụt chân, những đứa con mất ba, mất mẹ vì vấp mìn các vị để lại, toàn loại ba râu, mìn cóc sát thương bộ binh và đạn cối của Mỹ không hà.


          Lại nói chuyện ông Lập, cái ông này mà vợ con sống được với ông quả thật kỳ tài ! Những người kiểu này ở trong nước dân cày tui gặp hoài, người ta bảo rằng tính khí lập dị đó ! Cứ cho là mình quá tài, quá giỏi và không ai bằng mình, nói riết một hồi mình trở thành người dốt nhất. Riêng cái ác của ông ta thì hình như cái kim trong túi đã thò ra rồi. Không biết suy nghĩ của dân cày đúng không, nhưng với cái tư duy qua câu chuyện bắt muỗi ông kể trên PBS TV phỏng vấn ông đăng ngày 21/10 trên kbchn.net thì nếu ông ta bắt được một tù binh CS ông sẽ xử có khi còn hơn cả Bảy Nhu. ?


          Thôi thì dẫu sao cũng là quá khứ, cái quá khứ không mấy oai hùng của các ông thời trước. Dân cày tui tuy tí tuổi cũng đã biết tí tí rồi, hãy để cho nó qua đi. Xếp lại quá khứ, hướng vào tương lai sáng sủa mà cùng 90 triệu người trong nước xây dựng một tổ quốc mạnh giàu ngang tầm các anh chị khắp năm châu.


          Kết thúc bài viết này dân cày tui xin tặng các vị câu ca dao mà thuở nhỏ từng được các thầy giáo bắt học thuộc lòng: “Khôn ngoan đối đáp người ngoài, gà cùng một mẹ chớ hoài đã nhau”.

         

Tho_cay_thue