HỒN VỌNG QUỐC
- Thứ ba - 30/10/2012 19:57
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
HỒN VỌNG QUỐC
Kính tặng bà con cô bác những người viễn xứ
Thợ Cày ThuêRồi một buổi mùa đông trên đất lạ
Phủ bốn bề màu tuyết trắng mênh mông
Ánh mắt buồn rơi lệ dõi xa xăm
Nhìn quê mẹ sao mà thăm thẳm quá !
Ngày ra đi trong tâm nào có biết
Người mẹ hiền tóc sẽ bạc vì anh
Lưng cha già còng xuống nổi nhớ mong
Người yêu giấu tủi buồn lên khóe mắt
Mấy chục năm bôn ba trên đất khách
Đây thiên đường hay ảo mộng trời Tây
Chợt một ngày anh tìm được nơi đây
Vài tấm ảnh quê nhà trên trang báo
Anh đã khóc khi xuân về đất lạ
Tuyết trắng buồn anh ước một cành mai
Giữa xứ người hụt hẫng đến bi ai
Dẫu có đủ dưa hành câu đối đỏ
Anh ước mơ một ngày trên đất mẹ
Khói lam chiều hương cá nướng đồng quê
Dòng sông xanh anh lặn ngụp thỏa thê
Bầy em nhỏ với cánh diều no gió.
Anh biết đó quê nhà không chối bỏ
Đứa con xa ngoài vạn dặm thăng trầm
Anh muốn về nhưng lực bất tòng tâm
Đành nhắn gửi mấy vần thơ trên báo
Dẫu tạo hóa có bất công như thế
Anh chưa lần được nhìn thấy quê hương
Anh chưa lần được sống với tình thương
Và chưa được trong vòng tay mẹ khóc
Nhưng anh hỡi quê mình trời đẹp lắm
Anh không về hồn mẹ ngóng chờ anh
Chín mươi triệu người không bỏ rơi anh
Anh vẫn mãi là con Rồng cháu Lạc
Hãy khóc đi cho vơi buồn chốc lát
Rồi hãy cười mừng đất nước đổi thay
Ngẫng cao đầu vứt thù hận ra sau
Cùng đất nước nắm tay mà vững bước
Vần thơ tặng các anh người lớp trước
Đã qua thời máu lửa với binh đao
Sống tha hương dù bất cứ phương nào
Thân đất khách nhưng tâm về tổ quốc.
Tháng/10/2012