Niềm cảm hứng của Châu

20/02/2021 10:59

Châu - niềm cảm hứng sáng tạo” - nhân vật của phóng sự ảnh đã đăng trên Lao Động là một nạn nhân chất độc da cam. Bằng ý chí mãnh liệt, Lê Minh Châu vượt qua nhiều thách thức để hoàn thành giấc mơ trở thành một họa sĩ chuyên nghiệp và là nguồn cảm hứng mạnh mẽ cho nhiều bạn trẻ. Hiện Châu đang sống và hoạt động nghệ thuật tại Dallas (Mỹ). Phóng viên Lao Động đã có cuộc trò chuyện online với anh.

Cuộc sống, công việc ở Mỹ như thế nào nhỉ?

- Chuyến đi Mỹ cũng được một năm rưỡi và tôi vừa hoàn thành khoá học chuyên ngành nhà thiết kế thời trang và đạo diễn phim ảnh ngắn hạn. Ở Mỹ cũng như Việt Nam, mọi sinh hoạt đều không khó khăn vì tôi cũng dễ thích nghi. Những món ăn nhanh kiểu Mỹ hay Mexico, Pháp hay Nhật Bản là thứ tôi yêu thích; thi thoảng ăn cơm tấm hay phở hoặc bún bò Huế, bánh xèo, bánh cuốn…, những món đặc sản của Việt Nam. Tôi hay rủ những người bạn Mỹ đi ăn để giới thiệu về ẩm thực Việt, văn hóa Việt.

Nghe nói bạn đã bị COVID-19 tấn công và rồi đã vượt qua rất ngoạn mục. Hẳn đó là những trải nghiệm khó quên?

- Tôi vừa thoát khỏi lưỡi hái tử thần, cũng may là số nó chưa đến. Với sức khỏe cơ thể như tôi, những người khuyết tật và người già là rất mong manh vì virus dễ xâm nhập. Sau 12 giờ là virus bắt đầu đánh vào nơi trọng yếu, sáng dậy cơ thể bắt đầu mệt mỏi và khó chịu, hắt hơi liên tục, nguyên một ngày không muốn ăn uống. Khi nghe tin người đã tiếp cận bị COVID-19, hôm sau tôi đi kiểm tra và sau một giờ phải vào cách ly. Tôi đủ bình tĩnh để thông báo với tất cả người bạn, người thân để lường trước sự việc, nếu như tôi không còn sống trên thế giới này nữa…

Đến đêm tôi bắt đầu ho dữ dội rồi thực sự rơi vào trạng thái hôn mê, gần sáng được đánh thức dậy và phải cố gắng nhờ người giúp đỡ để gọi 911 đưa vào bệnh viện. 5 phút sau xe đưa đi bệnh viện, đội ngũ y tế rất nhanh và chu đáo, kéo các máy móc thiết bị đem tới tận phòng, và lúc này tôi được thở máy để thấy dễ dàng hơn…

Sau này, bác sĩ nói tôi còn bị viêm phế quản, lồng ngực bị sưng dẫn đến khó thở và hắt hơi ra máu, may mắn là lá phổi rất tốt. Tôi về nhà tự cách ly và uống thuốc hằng ngày. Tôi đã cầu nguyện cảm ơn các Đấng tối cao đã giúp tôi và cảm ơn những người bạn, đồng nghiệp đã giúp, cầu nguyện cho mình.

Châu đón Tết Việt ở Mỹ ra sao? Và điều ước đầu năm của bạn?

- Lần đón Tết cổ truyền của người Châu Á tại Mỹ không khác gì hết, chúng tôi đốt pháo hoa, đi nhà thờ hay đi chùa để cầu nguyện cho tất cả và lì xì cho nhau, khác chút là chuyển khoản rồi video call vì đang mùa dịch. Tết này, nhà tôi cũng có hoa đào.

Tôi đã bước vào giấc mơ của 20 năm là trở thành họa sĩ, là nhà thiết kế thời trang còn thời gian để trình làng bộ sưu tập đầu tiên thì xin được bí mật. Mọi thứ coi như đã đi vào quỹ đạo trọng tâm đã theo đuổi suốt bấy lâu, còn lại là chờ xem mình có duyên bén với cô nào để được bày tỏ không.

Tôi mong hết đại dịch, mọi thứ bình an, mong bạn bè gia đình thật nhiều sức khỏe, mọi thứ như ý, có công việc thuận buồm xuôi gió... Đó là điều ước cho tất cả và bản thân.

Những tác phẩm ngày càng mạnh mẽ và giàu sức sáng tạo hơn, bạn có thể nói gì về phong cách của mình?

- Tôi đã thay đổi rất nhiều trong lĩnh vực bút pháp và những đường nét vẽ sử dụng thêm kỹ năng mới kể cả kỹ năng mà trước đây nhiều họa sĩ nổi tiếng bên Mỹ và Châu Âu phản đối dữ dội. Về gam màu, trước đây hay chơi gam màu vàng tươi và chói thì nay thử gam vàng trầm hoặc sậm màu gỗ, đôi khi hơi khó chịu... Tôi muốn thay đổi thêm về gam màu yêu thích nhưng cũng vẫn giữ và phát huy những điểm mạnh mà nhiều người xem và hoạ sĩ đã từng mua tranh của tôi đánh giá rất cao ở nét phong cách đó.

- Cảm ơn Châu!

Châu là nhân vật chính của bộ phim “Chau, beyond the lines” (tạm dịch: “Châu, vượt ra ngoài giới hạn“) do đạo diễn Mỹ - Courtney Marsh thực hiện, lọt vào Top 5 phim ngắn được đề cử giải thưởng Oscar 2016. Cũng năm 2016, Châu là người khuyết tật Việt Nam đầu tiên dự Hội nghị lần thứ 9 về Quyền của người khuyết tật của Liên Hợp Quốc tại New York (Mỹ) và tại đây, anh có triển lãm cá nhân, bán đấu giá thành công cả 11 tác phẩm mang theo.

(0) Bình luận

Bài viết chưa có bình luận nào.

lên đầu trang