Trường Sa – Chuyện Nhà Giàn

29/12/2017 09:50

(kbchn) - Cũng là biển và biển nào cũng là của quê hương đất nước. Tôi về đi theo theo chương trình với 100 triệu tiền VND đóng góp cho Ban Tổ Chức (BTC) trong tinh thần thăm viếng các tổ chức CCB và Mẹ VNAH.

(Please roll down for English version)

 

Nguyễn Phương Hùng

 

Tôi đã đi Trường Sa 3 lần 2012, 2013 và 2016 và cứ nói đến biển là có những gì hấp dẫn lôi cuốn tôi. Tháng 4/2017 tôi vui vẻ nhận lời theo chương trình “Tổ Quốc Nhìn Từ Biển” do báo Đại Biểu tổ chức nên không đi Trường Sa, dù UBNV đã có lời mời KBCHN. Cũng là biển và biển nào cũng là của quê hương đất nước. Tôi về đi theo theo chương trình với 100 triệu tiền VND đóng góp cho Ban Tổ Chức (BTC) trong tinh thần thăm viếng các tổ chức CCB và Mẹ VNAH.

Năm 2016 đi Trường Sa cùng chị Lê Thị Thu Hằng (trưởng đoàn), trở về thủ đô chị được cất nhắc lên làm Phát Ngôn Viên NNVN, còn tôi trở về California với niềm vui vừa hoan thành chuyến đi đầy ý nghĩa. Đi biển Trường Sa có những điều vui và ý nghĩa khác, đi Tổ Quốc Nhìn Từ Biển cũng mang một ý nghĩa khác và xúc cảm khác nhau. Từ Hà Nội đi vào Dung Quất, Quảng Ngãi rồi ra Lý Sơn, cũng là xuống tàu ra biển. Nhưng chuyến đi TQNTB mang ý nghĩa tâm linh trên chặng đường đoàn dừng lại thăm Ngã Ba Đồng Lộc, Nghĩa Trang Trường Sơn, Nghĩa trang đường 9, hang 8 cô, Nghĩa trang Quảng Trị và làm lễ thả hoa đăng buối tối bên bờ sông Thạch Hãn .

Đoàn giao lưu và trao quà cho các bà Mẹ VNAH và các ban đại diện CCB tại Lý Sơn, Quảng Ngãi, Quảng Trị và tham gia giao lưu văn nghệ tại Nghệ An trước khi về Hà Nội. Chuyến đi mang tinh thần tâm linh cũng lấy đi nhiều giọt nước mắt của tôi qua những kỷ niệm đầy máu và gian khổ của những người lính cụ Hồ. Nhất là chiến trường Quảng Trị nơi đã để lại biết bao xương máu của các chiến sĩ cả hai miền. Tôi bùi ngùi nhớ tối bài thơ vương vấn đau thương của Lê Bá Dương

Đò lên Thạch Hãn ơi... chèo nhẹ

Đáy sông còn đó bạn tôi nằm

Có tuổi đôi mươi thành sóng nước

Vỗ yên bờ mãi mãi ngàn năm

 

Cũng biển cũng trời mây của đất nước làm tôi hồi tưởng lại 3 chuyến đi Trường Sa 2012, 2013 và 2016. Những vất vả trong chuyến hành trình TQNTB có lẽ không thể nào so sánh với nghiệt ngã của khí hậu vùng đảo Trường Sa. Ai cũng nghĩ biển là nước chắc là mát nhưng thực tế không phải vậy. Khí hậu nóng bức và độ ẩm thê thảm. Đi bộ chừng 100 mét là quần áo ướt đẫm mồ hôi. Gió biển thổi nóng rát mặt. Chị em phụ nữ có làn da nhạy cảm bảo đảm khi về sẽ phỏng mặt nếu không bôi kem chống nắng.

Nhưng thương nhất có lẽ và anh em hỏa đầu vụ nấu ăn. Nấu bên trong thì nóng bên ngoài thì gió. Thực phẩm thì rau xanh thiếu thốn, mỗi chuyến tàu tiếp tế từ đất liền ra cũng chỉ đủ tiêu thụ 1 tuần. Không có máy điều hòa và tủ lạnh để giữ rau tươi. Nhưng không gì khổ bằng những ngày âm u mưa bão không có mặt trời nên hệ thống lưu trữ năng lượng không có điện thì buổi tối sẽ nóng và làm mồi cho muỗi đảo nếu không có mùng màn. Muỗi trên đảo to gấp 4, 5 lần muỗi trong đất liền, đốt đau và hôm sau sưng vù.

Được một cái là trạm y tế và thuốc men thực dụng rất đầy đủ. Một kỷ niệm khó quên của nhà báo là lần thứ hai tôi đã được cứu tử. Lần thứ nhất bị thương ngày 30 tháng 11 năm 1968 tại Sóc Con Trăng, Bình Long, bởi bộ đội. Không chết bị thương và xuất ngũ. Lần thứ hai ngày 20/4/2013 tại đảo Song Tử Tây. Nguyên nhân tôi quên mang theo thuốc cao máu. 3 ngày không uống thuốc hạ áp huyết thì sự tử vong có cơ hội đi chầu ông bà. 2 ngày trên tàu không thuốc khi đến đảo việc đầu tiên là gặp bác sĩ quân y. Anh em từ bác sĩ đến y tá rất là nhiệt tâm và săn sóc tôi tận tình. Sau khi khám sức khỏe tôi được đưa lên giường bệnh xá nằm tỉnh dưỡng, dù không mệt mỏi hay có triệu chứng chóng mặt, khó chịu. Uống thuốc xong tầm 1 giờ, tôi được “trả tự do”, các y tá đo áp huyết lại cho tôi để bảo đảm thuốc hiệu nghiệm. 10 ngày hành trình biển, bác sĩ cho tôi 12 viên thuốc để dùng mỗi ngày. Thế là tôi được cứu tử. Nếu không có lẽ xác tôi đã được mang về Mỹ sau khi được NNVN truy điệu vinh danh Việt kiều yêu nước tử nạn Trường Sa vì lý do rất vô duyên.

Các binh sĩ ngoài việc học tập quân sự, võ thuật chỉ còn niềm vui là thể thao. Bóng chuyền, bóng rổ, bóng đá, ping pong, đá cầu và xem truyền hình. Năm 2012 thì chỉ có VTV và HTV. Nay thì hầu như có tất cả các đài nhờ nhiều đĩa vệ tinh truyền sóng cực mạnh. WiFi thì chỉ có mạng Viettel. Ra ngoài đảo muốn tặng quà thì thẻ cào Viettel rất quý. Vì niềm vui của binh sĩ chính là những giây phút nói chuyện với gia đình, thân nhân.

Nhưng nói chuyện Trường Sa mà không kể đến chuyện nhà giàn thì quả là điều thiếu sót. Nhà giàn là gì? Sao gọi là nhà giàn? Nhiệm vụ nhà giàn. Nhà giàn chính là cột mốt chủ quyền trên biển đảo quê hương. Nhà giàn không có đất liền mà là những khung sắt cắm sâu trong lòng biển 20 thước hoặc hơn. Nhà giàn để lại từ VNCH cao tầm 5 đến 10 thước từ mặt biển đã được thay thế bằng nhà giàn mới kiên cố và cao gấp 2, 3 lần để có thể chịu đựng những đợt sống cao. Khu vực hành chánh, ăn ngủ và phòng ăn được chia thành 2 hoặc 3 tầng. Có đầy đủ máy truyền tin liên lạc về Vũng Tàu, Nha Trang, Bộ tư lệnh Hải Quân vùng 4 và các đảo gần lân cận. Trên nóc thượng là mặt bằng xi măng và dùng làm sân đáp trực thăng. Xung quang có những tấm năng lượng mặt trời và trồng rau tươi. Có chừng 10 đến 12 binh sĩ và sĩ quan trên mỗi nhà giàn.

 

Như vậy độc giả có thể hình dung được sự cực khổ và vất vả khi sinh hoạt 24 giờ bị gò bó trong một chu vi nhỏ và diện tích rất chật vì còn dành chỗ cho lương thực, vũ khí và đạn dược. Nhưng nguy hiểm thì có không? Dạ thưa rất kham khổ và cực kỳ khổ sở. Đời sống của binh sĩ nhà giàn bị đe dọa bời những đợt sóng lớn và cơn bão cuồng nộ. Trong các buổi hành trình đoàn kiều bào thường có những chương trình tưởng niệm các chiến sĩ đã hi sinh tại Trường Sa. Ngoài chuyện 64 tử sĩ Gạc Ma tôi không bao giờ quên và không cầm được nước mắt khi nghe Chuẩn Đô Đốc Đỗ Minh Thái kể chuyện Nhà giàn Phúc Tân. Những câu chuyện sinh ly tử biệt rất thương tâm từ nhà giàn.  

 

Giữa sóng cuồng bão giật trong đêm đen, 6 cán bộ chiến sĩ Nhà giàn Phúc Tần bám vào chiếc phao bè rách tơi tả. Vừa chống chọi với bão tố, vừa cố giữ sức chờ tàu đến cứu. Giây phút cận kề cái chết, họ vẫn lạc quan hi vọng sẽ trở về đất liền bên vợ, con, gia đình. Câu chuyện nhà giàn Phúc Tần đổ cuốn phăng xuống biển 6 cán bộ chiến sĩ cách đây 27 năm về trước được thiếu tá Bùi Văn Bổng kể lại trong đẫm nước mắt. Thiếu tá Bùi Văn Bổng-người sống sót trở về sau cơn bão lốc bất ngờ đêm ngày 4 tháng 12 năm 1990 bồi hồi kể lại: "Nói thật, tôi trở về được là do may mắn bám được mảnh phao bè, chứ lúc ấy không nghĩ là mình còn sống. Trong thét gào của sóng gió, chúng tôi bị sóng quật tơi tả. Tất cả đều khóc. Không phải vì sợ chết, mà thương vợ, con, bố mẹ ở quê nhà, càng đau xót hơn là nhà giàn thân yêu của mình đã chìm xuống biển”.  6 người thì 3 mất tích và 3 sống sót.     

 

Một câu chuyện khác, đó là câu chuyện cái chết thương tâm vào tháng này năm 1991. Theo lời Đại tá Hoàng Văn Tuyên - Lữ đoàn trưởng Lữ đoàn 171 Vùng 2 Hải quân, không cầm được nước mắt khi kể lại câu chuyện 2 đồng đội của ông hi sinh trong cơn bão ngày 4-1-1991. Ông Tuyên bảo "Cuộc đời người lính trong thời bình cũng có nhiều gian nan, khó nhọc. Cái ngày tôi chỉ huy con tàu HQ-666 đi trực ở nhà giàn 1B bãi cạn Tư Chính không thể quên được. Cơn bão ngày ấy đã cướp 2 đồng đội của tôi, đó là Thuyền phó quân sự Phạm Tảo và Trung úy chuyên nghiệp, Máy trưởng Lê Tiến Cường”.

 

 

Vâng đó là câu chuyện Nhà giàn DK1 và những cái chết cho Tổ quốc nở hoa. Tôi không thể cầm được xúc động khi viết đến đây cũng như không cầm được nước khi nghe chuẩn Đô Đốc vừa kể vừa khóc. Tôi đã đến ôm ông và cả 2 cùng khóc. Tôi xin chấm dứt bài viết bằng những giọt nước mắt đang nhỏ xuống bàn phím. Tôi không còn nhìn rõ nốt chữ để gõ. Vâng chúng ta luôn có những người con yêu của tổ quốc sẵn sàng chết vì nghĩa vụ để bảo vệ quê hương. Lịch sử và nhân dân luôn nhớ đến các bạn.

 

Nguyễn Phương Hùng

12/2017

 

   

Truong Sa and a touching story about DK1 Platforms

 

Nguyen Phuong Hung

I have been to Truong Sa (Spratly) Archipelago 3 times in 2012, 2013 and 2016. Each time talking about the sea, there is something attractive to me. In April 2017, I gladly accepted the invitation to attend the “Fatherland looking from the sea” program hosted by Dai Bieu Nhan Dan (People’s Representatives) newspaper, instead of joining a trip to Truong Sa at the invitation of the State Committee for Overseas Vietnamese Affairs sent to the KBCHN network. I followed the program with VND100 million donated to the organizing board to visit and send gifts to war veterans and Vietnamese Heroic Mothers.

In 2016, I went to Truong Sa with Le Thi Thu Hang, who was the head of our delegation. After the trip, Hang was appointed as the Foreign Ministry spokesperson, while I returned to California with joy from a meaningful trip. Truong Sa trip and the “Fatherland looked from the sea” trip, each had a different meaning and each gave me different emotions. The trips were the same, as all headed to the sea, but the “Fatherland looked from the sea” trip also had an additional spiritual meaning. On the way to Ly Son Island, our delegation visited several historical relic sites to pay tribute to the fallen soldiers, such as Dong Loc T-junction, Truong Son National Martyrs’ Cemetery, the Road 9 Martyrs' Cemetery, the Cave of Eight Ladies, and Quang Tri Cemetery. We also dropped flower garlands on Thach Han River in the evening to pray for the peace of the martyrs’ souls.

The delegation presented gifts to Vietnamese Heroic Mothers and representatives of war veterans’ associations in Ly Son, Quang Ngai and Quang Tri. We also joined an art exchange in Nghe An before returning to Hanoi. During the spiritual journey, I was really moved by the emotional memories of Uncle Ho's soldiers when they told us about their bloody and arduous fighting in the past, especially in the battlefield of Quang Tri where soldiers from both the North and the South had left a part of their body and blood. It melancholically turned me to the painful poem by Le Ba Duong:

“Đò lên Thạch Hãn ơi... chèo nhẹ

Đáy sông còn đó bạn tôi nằm

Có tuổi đôi mươi thành sóng nước

Vỗ yên bờ mãi mãi ngàn năm”

(Rowing across Thach Han, please be gentle ...

The riverbed rested my comrades

Youthfulness blended into waves

To console the shore forever)

 

It is also the motherland’s sea and sky that reminds me of three trips to Truong Sa in 2012, 2013 and 2016. The difficulties during the “Fatherland looking from the sea” journey may be not able to be compared with the severe climate of Truong Sa. Everyone thinks the sea is cool, but  in Truong Sa, the weather is extremely hot. Walking about 100 meters can bring on heavy perspiration. Hot sea winds blasting can bring a suntan to women with sensitive skin if they do not wear sunscreen.

But probably the most suffering are those responsible for cooking. They have to suffer from the hot and windy weather. There is a lack of vegetables, as each trip from the mainland can only provide vegetables enough for consumption during a week. There’s also no air conditioning and refrigerator to storage fresh vegetables. However, life is much more difficult during rainy days without the sun to generate power. Without electricity, the evening would be hotter and lead to the prevalence of mosquitos. Local mosquitoes are four to five times bigger and more dangerous than those in the mainland.

The good thing is that the medical station was fully equipped. I had an unforgettable memory during the trip as I was saved for the second time in my life. The first time I was wounded is on November 30, 1968 in Soc Con Trang, Binh Long, by soldiers from the north. Luckily I’m still alive. The second time is on April 20, 2013 at Song Tu Tay Island as I forgot to bring medicine to treat high blood pressure. If I don’t take antihypertensive drugs for three days, the death will come soon. Two days on the ship without medicine, the first thing I must do when arriving the island was to seek for a military doctor. The medical staff there was very zealous and took care of me wholeheartedly. After an examination, I was admitted to a monitored bed, although I had no symptoms of fatigue or dizziness. I was "released" one hour after taking the medicine. The nurse measured my blood pressure to ensure that drug took effect. During the 10 day sea voyage, the doctor gave me 12 pills to take every day. I had been saved. Without the drug, perhaps I was dead and was brought back to the US after being honored by the Vietnamese authorities as patriotic overseas Vietnamese died in Truong Sa in ungainly ways.

Soldiers on the island, in addition to military education and practicing martial arts, turn to  sports as their only hobby. They jointly play volleyball, basketball, soccer, ping pong, and shuttlecock, in addition to watching television. In 2012, there were only two channels, namely VTV and HTV. Nowadays, there are almost all stations thanks to powerful satellite transmitters. Viettel is the only wifi provider. One of the most valuable gifts to those in the island is the Viettel mobile prepaid card, as the soldiers’ joy is when they are able to talk with their family in the mainland.

However, it is a flaw when talking about Truong Sa without mentioning the DK1 rigs. What are the rigs? Why are they called DK1 platforms and what are their duties? The rigs are markers of national sovereignty on the sea. They are iron frames ditched deep in the sea at 20m or more. The rigs left from the American-backed Saigon regime with the height from 5 to 10 meters from the sea have been replaced by new solid platforms with the height from 2 to 3 times higher to be able to withstand high waves. The living space on the rigs is divided into separate 2-3 floors for administrative and living areas. They are fully equipped with communication facilities to connect with Vung Tau, Nha Trang, the 4th Marine Command Area and neighboring islands. On the roof top of the rig is a cement floor used as a helipad. They also have solar panels and fresh vegetables cultivation space on the top. There are about 10 to 12 soldiers and officers per rig.

Readers can imagine the hardships and struggles of 24-hour activities on a small and compact area only enough to provide room for food and ammunition storage. Surely, it is extremely miserable and dangerous. The life of soldiers on the rigs is always threatened by the strong waves and storms raging through the area. During the trips to Truong Sa, there are programs to commemorate the soldiers who lost their lives on duty in the islands. In addition to the story about 64 soldiers who lost their lives in the 1988 naval battle to protect Gac Ma Island, I never forget and cannot hold my tears when listening to Rear Admiral Do Minh Thai’s touching and pitiful story about Phuc Tan Platform.

In the midst of a strong storm in the dark night, six officers at Phuc Tan Rig clung on to their tattered raft. They were fighting against the storm, while trying to keep their patience to wait for rescue. At the moment of the death, they were still optimistic for a hope to return to the homeland with their family. The story about six Phuc Tan soldiers 27 years ago was told by Major Bui Van Bong in tears. Major Bong, who came back from a sudden storm on December 4, 1990, said: "To tell the truth, I was lucky to be able to stick to my raft. I did not think that I was going to survive. In the screams of wind and waves, we were torn to pieces. All cried, not because of the fear of death, but for the love ones at home. It was more painful that our beloved rig sank into the sea." Among the six soldiers, only three survived while three were missing.

Another story is the tragic death in 1991. Colonel Hoang Van Tuyen, Brigade commander of the Brigade 171 under the Navy 2nd Division, could not hold his tears when recalling the story about his two comrades who died in the storm on January 4, 1991. "The life of a soldier in peacetime is also difficult," said Tuyen. “I never forget the day when I commanded the HQ-666 ship on a regular duty at 1B Rig in Tu Chinh Bank. My two comrades, mate Pham Tao and chief mechanic Lieutenant Le Tien Cuong, lost their lives during the storm.”

That is the story of DK1 Platforms and the death for a flourishing country. I could not control my emotion when I wrote about the story, and also could not hold tears when I listened to Rear Admiral Thai’s story in tears. I went to hug him and we both cried. I would like to end the article with tears falling down the keyboard as I cannot see any key. The country always has its patriots who are willing to die to protect the motherland. The history and the people always remember them.

Nguyen Phuong Hung

December 2017

(0) Bình luận

Bài viết chưa có bình luận nào.

;
lên đầu trang